Nguyệt Dạ - Cộng đồng Teen Việt

Bạn muốn thử cảm giác sống trong thời Chiến quốc loạn lạc? Hãy đến với Nguyệt Dạ và để lại những kỷ niệm đẹp!


You are not connected. Please login or register

Nguyệt Dạ - Cộng đồng Teen Việt » Kho truyện » Truyện sưu tầm » Chọc phá cô nàng mọt sách - Quỳnh Anh cuute

Chọc phá cô nàng mọt sách - Quỳnh Anh cuute

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Ayaka Higurashi

avatar
Thành viên mới
Thành viên mới
Chọc phá cô nàng mọt sách
[You must be registered and logged in to see this image.]
Tác giả: [You must be registered and logged in to see this link.]
Số chương: 50 chương
Thể loại: [You must be registered and logged in to see this link.]
Nguồn: Sàn Truyện
Trạng thái: Full

Mục lục (50 chương):
[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]



Được sửa bởi Hanamizu ngày Tue Feb 13, 2018 4:24 pm; sửa lần 3.

Ayaka Higurashi

avatar
Thành viên mới
Thành viên mới
Chương 1: Trường mới
Vân Nhi bước xuống xe hơi. Cầm giấy báo nhập học và giấy báo điểm trên tay, cô nàng khẽ mỉm cười. Với số điểm 10 Toán chuyên, 10 Toán chung, 9,8 Văn chung, 9 Anh chung, cô đương nhiên được tuyển vào ngôi trường chuyên Golden Star nổi tiếng nhất thành phố này. Nhìn tờ giấy báo, cô nhanh chân bước lên các tầng lầu. Đã đến rồi.

Lớp 10 toán chuyên năm nay ít học sinh hơn mọi năm. Chỉ tại vì đề toán chuyên năm nay trường ra rất khó, số học sinh vào toán chuyên rất ít. Cô bước vào chỗ ngồi của mình theo sự sắp xếp trên bảng. Tiếng chuông vang lên. Các học sinh nhanh chóng vào lớp. 5’ phút sau, cô giáo bước vào lớp. Cô cười nhẹ nhàng và nói:

“Chào mừng các em đã được vào học lớp 10 toán chuyên của cô. Xin giới thiệu, cô là Trần Phương Chi, GVCN đồng thời là giáo viên toán của các em. Cả lớp cho một tràng pháo tay nào.”

Một tràng pháo tay nổi lên. Cô Chi phất nhẹ tay. Lập tức tràng pháo tay ngưng bặt. Cô Chi khẽ cười:

“Lớp rất hiểu ý cô đấy. Bây giờ cô sẽ điểm danh nhé.”

“Lâm Thúy Anh”

“Dạ có”

“Trần Tuấn Anh”

“Dạ có”

...

“Trương Tuấn Khôi”

“Dạ có”

Vân Nhi khẽ nhìn sang cậu bạn kế bên. Thì ra cậu ấy tên Tuấn Khôi à.

“Triệu Vân Nhi”

“Dạ có”

...

Cô Chi nói tiếp:

“Lớp ta hôm nay đi học đầy đủ. Rất đáng khen. Ừm, sĩ số lớp ta là 25 bạn, ít hơn năm ngoái tận 15 bạn. Rồi, tiếp theo cô sẽ bầu ra ban cán sự lớp. Cô sẽ dựa vào giấy báo điểm các em đã nộp cho cô.”

Cô giáo nhìn vào giấy báo điểm của Vân Nhi. Cô gọi:

“Triệu Vân Nhi”

“Dạ có em.”

Cô giáo cười khẽ. Xem ra cô bé này rất có tố chất lãnh đạo đấy nhé. Cô nói:

“Em là thí sinh có số điểm trúng tuyển cao nhất lớp ta. Cô sẽ bầu em làm lớp trưởng. Cả lớp thấy thế nào?”

Lớp đồng thanh:

“Dạ được thưa cô”

Cô hỏi:

“Vân Nhi, em thấy sao?”

“Dạ được ạ”

Cô giáo nói tiếp:

“Tiếp theo là lớp phó học tập. Trương Tuấn Khôi là thí sinh có số điểm trúng tuyển cao thứ nhì lớp ta, chỉ thua bạn Vân Nhi 0,5 điểm môn Toán chuyên thôi. Cô sẽ bầu em làm lớp phó học tập nhé?”

Tuấn Khôi đứng dậy. Bây giờ Vân Nhi mới được nhìn rõ gương mặt của cậu bạn kế bên. Cậu ta quả thật rất đẹp trai, đúng chuẩn trai Hàn. Bọn bạn cấp 2 mà thấy cậu ta chắc xỉu hết.

Cậu ta khẽ nói:

“Vâng ạ.”

“Ừm. Lớp phó kỉ luật là bạn Thái Quang Bảo, lớp phó phong trào và văn thể mỹ là bạn Lâm Thúy Anh, lớp phó lao động là bạn Phạm Khả Duy. Các em đồng ý hết chứ?”

“Vâng ạ”

Vân Nhi ngồi suy nghĩ: “Trương Tuấn Khôi, Trương Tuấn Khôi. Sao tên nghe giống lớp trưởng năm lớp 5 của mình thế nhỉ.”

Cô quay sang cậu bạn:

“Chào bạn, mình là Triệu Vân Nhi. Chúng ta có từng quen nhau không nhỉ?”

Tuấn Khôi quay sang:

“Nhi mọt, trí nhớ kém thế”

Vân Nhi giật mình, chỉ có cậu ta mới gọi mình là Nhi mọt thôi.

Nhi cười:

“Ra là cậu à, đẹp trai phết nhỉ. Nhận không ra đấy.”

Khôi cau mày:

“Vậy mà tôi lại nhận ra cậu được đấy.”

Nhi gãi đầu:

“Hì hì”

Khôi đơ vài giây, điệu bộ ấy, liệu trên đời có ai đáng yêu hơn không?

Ra chơi...

Vân Nhi cầm quyển Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh ra ngoài ghế đá ngồi đọc. Tình cờ Tuấn Khôi cũng chơi bóng rổ ở đấy. Cậu nheo mắt, con nhỏ này, cậu chơi bóng ai cũng phải ngước nhìn, vậy mà coi nó kìa, mặt tỉnh khô dán mắt vào cuốn sách!

Cậu dằn mạnh trái bóng, đứng từ xa ném một cú 3 điểm ngon ơ vào rổ. Mọi người ồ lên thán phục. Cậu liếc nhìn sang cô, khẽ nhăn mặt. Con mọt sách, nó chẳng để ý gì đến cú ném 3 điểm của cậu cả! Tức tức tức!

Từ xa bỗng có tiếng gọi:

“Tiểu Nhi, Tiểu Nhi”

Triệu Vân Khuê và Triệu Vân Anh chạy tới, ngồi xuống ghế đá:

“Nhi tỷ, bữa học đầu thế nào?”

Vân Nhi gấp sách lại:

“Uầy, vui phết, cô bầu tỷ làm lớp trưởng đấy nhá”

Vân Khuê thở dài:

“Thế mấy năm qua chẳng phải năm nào tỷ cũng làm lớp trưởng đấy sao?”

“Bậy nào, lớp 5 tỷ có làm đâu. Cũng chỉ vì tên đó!”

Vân Anh liếc nhìn sang người tỷ tỷ chỉ. Và giật mình vì cậu ta!

“Tỷ, tỷ quen bạn ấy sao, đẹp trai thế!”

Vân Nhi thở dài, con em họ này lúc nào cũng hám trai như thế!

Reeng, reeng.

Đã đến giờ vào học. Tuấn Khôi nuốt nước bọt, cậu chơi hăng như thế là vì con mọt sách đó, vậy mà nó nỡ lòng nào...

[You must be registered and logged in to see this link.]



Được sửa bởi Ayaka Higurashi ngày Tue Feb 13, 2018 7:24 pm; sửa lần 1.

Ayaka Higurashi

avatar
Thành viên mới
Thành viên mới
Chương 2: Vân - Mây - Cloud
Giờ về...

Tuấn Khôi hẹn Vân Nhi ra sân sau trường. Nhi bảo:

“Này, gọi tôi ra làm gì?”

“Mây, cậu có thể im lặng chút không?”

“Mây? Tôi tên Nhi cơ mà?”

“Ngốc quá, thế tên đệm của cậu là Vân còn gì”

“Là sao?”

“Trời ơi cái IQ 157! Vân trong tiếng Hán nghĩa là Mây hiểu chưa?”

“Ờ, nhưng tại sao là tên đệm?”

“Thích chớ sao”

“Vậy sao không gọi tôi là Cloud?”

“Gọi bằng tiếng Việt nghe sẽ hay hơn”

“Thế à?”

“Ừ”

Điện thoại hiện lên tin nhắn của mẹ, Vân Nhi vội nói:

“Sorry nhé. Mẹ tôi bảo về nhà có chuyện gấp. Có gì mai nói nhé!”

Tuấn Khôi ở lại phía sau, trong lòng có chút vui.

[You must be registered and logged in to see this link.]



Được sửa bởi Ayaka Higurashi ngày Tue Feb 13, 2018 7:26 pm; sửa lần 1.

Ayaka Higurashi

avatar
Thành viên mới
Thành viên mới
Chương 3: Biến cố
Vân Nhi vừa về đến nhà thì thấy Vân Khuê hoảng hốt vô cùng. Cô vội hỏi:

“Khuê Khuê, có chuyện gì vậy?”

“Tiểu Nhi, nhà tỷ bị tòa án niêm phong rồi!”

“Cái gì? Bố mẹ tỷ đâu?”

Vân Anh hớt hải chạy ra:

“Bác trai đi đâu mất rồi. Còn bác gái đang ở trong ấy. Tỷ vào đi”

Vân Nhi chạy vội vào. Trước mắt cô là một bãi chiến trường. Mẹ cô đang ngồi giữa nhà, thất thần nhìn người ta dán tờ niêm phong lên đồ vật trong nhà. Cô vội chạy vào phòng, gom hết sách vở, quần áo, chiếc laptop và toàn bộ tiền tiết kiệm cùng cây đàn ghita bỏ vào vali. Cô xách vali ra và hỏi:

“Này chú, tại sao lại niêm phong nhà tôi?”

“Ông Triệu Khắc Hoàng tham ô công quỹ lên đến 1500 tỷ đồng. Ông ta không có tiền bồi thường nên tòa án buộc phải niêm phong căn nhà và toàn bộ tài sản của ông ta”

Vân Nhi quay sang mẹ:

“Mẹ, chuyện này là sao vậy?”

Mẹ Vân Nhi mắt ngấn nước, nói trong tiếng nấc:

“Con ơi, bố con bỏ trốn rồi.”

Vân Nhi kéo mẹ dậy:

“Mẹ ơi, con đưa mẹ đi”

Vân Khuê cùng Vân Anh dìu mẹ cô ra ngoài. Vân Khuê nói:

“Nhi tỷ, tỷ với bác gái sang nhà muội ngủ qua đêm. Đợi sáng mai rồi tính tiếp.”

“Cảm ơn muội nhé! Mẹ ơi, ta đi thôi.”

Vân Nhi đưa mẹ sang ngủ tạm ở nhà Vân Khuê và Vân Anh.

Sáng hôm sau...

“Tuấn Khôi, em ngồi cạnh lớp trưởng, em có biết tại sao hôm nay lớp trưởng nghỉ học không?” – Cô Chi hỏi.

Bỗng từ cửa lớp có tiếng nói:

“Triệu Vân Nhi hả? Ha ha ha, nhà con tiểu thư đó bị niêm phong rồi.” – Vũ Hiểu Di khoanh tay cười nhếch mép. – “Đáng đời lắm! A, hi Tuấn Khôi, tôi thích cậu rồi đó”

Cô Chi khẽ mím môi. Đưa em học sinh này vào trường là một quyết định sai lầm. Thật ra Vũ Hiểu Di học rất tệ, chỉ vì là con gái duy nhất của tập đoàn danh giá Vũ Thị mà được bố mẹ xin vào trường học. Thật may là em đó chỉ được xếp vào lớp tiếng Anh thường 10A5 mà thôi.

Tuấn Khôi khẽ cau mày. Nhà Vân Nhi bị niêm phong sao. Suốt buổi học hôm ấy, cậu ngồi học mà trong lòng như lửa đốt.

Nhà Vân Khuê, Vân Anh...

“Tiểu Nhi, tỷ ở lại nhà muội cũng được mà.” – Vân Khuê nài nỉ.

Mẹ Vân Nhi nói:

“Không được, bác và Tiểu Nhi không thể ở lại nhà hai cháu được. Tiểu Nhi, đi thôi con.”

“Vâng ạ. Khuê Khuê, Anh Anh, tỷ gửi đồ của tỷ ở nhà hai muội nha. Chừng nào tỷ tìm được nhà tỷ sẽ sang lấy.”

Mẹ cô và cô bước ra khỏi nhà Vân Khuê. Hai người họ lang thang đi tìm nhà cả buổi mà không được. Bỗng...

Chiếc xe hơi lao đến không kiểm soát. Vân Nhi thất thần nhìn vào chiếc xe, lòng nghĩ: “Kết thúc rồi sao?”

Bất ngờ, mẹ Vân Nhi lao đến, đẩy cô ra, một mình hứng trọn cú đâm. Vân Nhi đập đầu vào lề đường, một dòng máu tươi chảy ra. Nhưng cô không mảy may quan tâm điều đó, lết về phía mẹ, khóc lớn:

“Mẹ ơi, mẹ!”

Mẹ cô yếu ớt nói:

“Con ở lại sống tốt nha Tiểu Nhi. Mẹ đi đây”

“Mẹẹẹẹẹẹ!!!!!!!!!!!!”

Vân Nhi nấc lên từng hồi. Trời đổ mưa. Mọi người vội vã đưa mẹ Vân Nhi và cô vào bệnh viện.

Bệnh viện đa khoa Hoàn Mỹ...

Tuấn Khôi chạy nhanh đến phòng cấp cứu. Khi nãy cậu nhận được điện thoại của một người lạ, báo là cô Triệu Vân Nhi bị tai nạn đang ở bệnh viện cấp cứu. Cậu đã vội vã đến đây. Vừa đến nơi, cậu thấy Vân Khuê và Vân Anh đang ngồi ở hàng ghế. Cậu chạy lại hỏi:

“Này, Vân Nhi đâu rồi hả?”

Vân Anh mím môi nói:

“Tỷ ấy được băng bó, đang nằm ở phòng hồi sức. Nhưng còn mẹ tỷ ấy thì đang trong phòng cấp cứu, chưa biết thế nào.”

Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Bác sĩ vừa bước ra thì Vân Khuê chạy lại hỏi:

“Bác của tôi sao rồi hả bác sĩ?”

Ông bác sĩ cúi đầu xuống:

“Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng bệnh nhân đã...”

Vân Anh thất thần, ngồi phịch xuống ghế. Vân Khuê mím môi, hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Tuấn Khôi im lặng, lặng lẽ vào phòng của Vân Nhi. Cô đã tỉnh. Vừa nhìn thấy Tuấn Khôi, cô đã hốt hoảng hỏi:

“Tuấn Khôi, mẹ của tôi đâu?”

“Mây, cậu bình tĩnh đã...”

“Không được, tôi phải đi gặp mẹ”

Nói rồi Vân Nhi leo ra khỏi giường, chạy về phía căn phòng mẹ cô đang nằm.

Bước vào trong phòng mẹ đang nằm, Vân Nhi giật mình thấy mẹ đang bị người ta trùm khăn lên đầu. Cô chạy đến và gào lên:

“Mẹ, mẹ sao thế? Sao người ta trùm khăn lên đầu mẹ thế? Mẹ chỉ đang ngủ thôi mà?”

Vân Khuê nhẹ nhàng bước đến:

“Nhi tỷ, bác gái đã đi rồi, tỷ đừng như thế nữa, bác gái sẽ buồn...”

Vân Nhi nấc lên:

“Không, Khuê Khuê, muội nói dối, mẹ của tỷ vẫn ở đây, mẹ của tỷ chỉ đang ngủ thôi. Hức...hức...hức”

Tuấn Khôi dìu Vân Nhi về phòng, gọi bác sĩ tiêm cho cô mũi thuốc an thần, và ngồi canh chừng cô ngủ.
[You must be registered and logged in to see this link.]



Được sửa bởi Ayaka Higurashi ngày Tue Feb 13, 2018 7:28 pm; sửa lần 2.

Ayaka Higurashi

avatar
Thành viên mới
Thành viên mới
Chương 4: Miệt thị - Người bạn mới
3 ngày sau...

“Hey, Hiểu Di, con Vân Nhi thế nào rồi?” – La Thùy Ngọc bước tới hỏi.

“Thank you Thùy Ngọc, nhờ có you cả đấy. Nhất định Vũ Hiểu Di này sẽ đền đáp thật xứng đáng! Đa tạ đa tạ!” – Hiểu Di nhếch môi. – “Mẹ nó bị tai nạn giao thông lên thiên đàng rồi. Bố nó bỏ trốn sang nước ngoài còn nó nghe nói sáng nay đi học đó. Cũng nên chuẩn bị một màn chào đón đi chứ hả?”

“Ừ” – Thùy Ngọc cười nhạt

10 phút sau...

Chiếc xe hơi trờ tới cổng trường. Từ trong xe, Tuấn Khôi bước ra, đưa tay ra cho Vân Nhi cầm. Cả trường ồ lên ngạc nhiên, nhất là học sinh khối lớp thường. Vũ Hiểu Di và La Thùy Ngọc tức giận nhìn Vân Nhi. Khôi và Nhi đi ngang Hiểu Di, cô ta liền nói:

“Ồ, Vân Nhi tiểu thư, à không, mày hết là tiểu thư rồi, phải gọi là người vô gia cư mới đúng. Hôm nay người vô gia cư còn tâm trạng đi học sao?”

Vân Nhi mím môi nén cơn giận, cúi đầu không nói gì. Tuấn Khôi giận dữ nhìn Hiểu Di:

“Cô thôi đi.”

Thùy Ngọc xen vào:

“Chẳng phải Hiểu Di nói quá đúng hay sao? Sao mày không nói gì vậy? Hay là mẹ mày chết rồi, mày sốc quá nên bị câm chứ gì. Haha!”

Vân Nhi tức giận vô cùng, định bước tới tát vào mặt La Thùy Ngọc. Nhưng Tuấn Khôi đã kịp giữ cô lại và thầm thì:

“Cố gắng kìm nén. Cậu không thể để mất mặt”

Vân Nhi nghe lời, cúi mặt không nói gì. Tuấn Khôi im lặng đưa Vân Nhi lên lớp.

Ra chơi...

Vân Nhi không ra ghế đá đọc sách mà đi lang thang sau trường. Đến đâu cũng bắt gặp những ánh mắt thương hại, thậm chí là miệt thị. Cô đau lòng lắm, chạy vội ra góc sân vắng vẻ ngồi khóc một mình.

Chợt bên má có cảm giác lạnh buốt, Nhi ngước lên thì thấy một cô gái mặc đồng phục trường, nụ cười tươi tắn đang áp chai nước suối lạnh vào mặt cô. Vân Nhi ngạc nhiên hỏi:

“Bạn là...?”

Cô bạn kia cười, đáp lại:

“Chào, tôi là Ngô Thảo Phương, lớp 10 lý chuyên. Thấy bạn ngồi khóc một mình nên tôi mới lại xem sao. Mà sao bạn khóc vậy?”

Vân Nhi mím môi:

“Mẹ tôi vừa mới mất.”

Thảo Phương đáp:

“Vậy sao? Tôi cũng mồ côi mẹ từ nhỏ, không cảm nhận được tình thương của mẹ thế nào.”

Vân Nhi cười nhẹ:

“Chúng ta giống nhau nhỉ?”

Thảo Phương cười tươi:

“Chúng ta làm bạn được chứ? Gọi nhau bằng tên cho nó thân mật.”

Vân Nhi đã lấy lại được tinh thần, cô cười:

“Phương, chúng ta là bạn!”

“Mà này, cậu tên gì ấy nhỉ?”

“Tớ là Triệu Vân Nhi!”

“Nhi, chúng ta là bạn!”

Nói rồi hai cô nàng dắt nhau đi chơi khắp sân trường cho đến khi vào học.

Vân Nhi vui lắm. Hôm nay cô có thêm một người bạn mới.

[You must be registered and logged in to see this link.]



Được sửa bởi Ayaka Higurashi ngày Tue Feb 13, 2018 7:29 pm; sửa lần 1.

Ayaka Higurashi

avatar
Thành viên mới
Thành viên mới
Chương 5: Sống chung
Giờ về...

“Mây, Mây!” – Tuấn Khôi gọi.

Vân Nhi hỏi:

“Gì thế?”

“Cậu trả phòng trọ lại cho người ta đi. Sang nhà tôi mà ở. Nhà tôi còn một phòng trống đó.” – Tuấn Khôi nói.

Vân Nhi nghi ngờ đáp:

“Sao tự nhiên tốt quá vậy?”

Tuấn Khôi thở dài:

“Haizz, bạn bè lâu năm, có khó khăn thì giúp đỡ thôi. Còn tiền phòng trọ mấy ngày qua để tôi trả.”

Vân Nhi do dự rồi đáp:

“Cảm ơn cậu”

6g tối...

Vân Nhi khệ nệ xách vali đến trước cửa nhà Tuấn Khôi. Cô với tay bấm chuông trước cửa nhà:

“Đing đoong. Đing đoong”

Dì Hải, quản gia nhà Tuấn Khôi ra mở cửa và hỏi:

“Con là ai thế?”

Vân Nhi lễ phép đáp:

“Dạ, cháu là Triệu Vân Nhi, bạn của Tuấn Khôi ạ”

Dì Hải vui vẻ:

“A, con là Vân Nhi hả. Vào nhà, vào nhà đi, Tuấn Khôi và ông bà chủ đang đợi con đó.”

Vân Nhi xách vali vào nhà. Trương lão gia đặt tách trà xuống, niềm nở hỏi:

“Con là Vân Nhi hả? Bác có nghe Tuấn Khôi kể về con rồi. Con cứ thoải mái ở lại nhà bác, không cần phiền hà điều gì cả”

Trương phu nhân cười nhẹ:

“Con vào ăn cơm với hai bác và Tuấn Khôi. Hôm nay bác làm nhiều món ngon lắm!”

Tuấn Khôi từ trên lầu chạy xuống:

“Trời ơi, Nhi! Sao cậu không đợi tôi đến đón?”

Vân Nhi đáp:

“Có gì đâu. Nhà cậu gần phòng trọ mà.”

Trương phu nhân đứng dậy:

“Hai đứa vào ăn nè.”

Vân Nhi bẽn lẽn bước theo mẹ Tuấn Khôi vào phòng ăn. Bữa ăn trôi qua thật vui vẻ với những cuộc trò chuyện và những tiếng cười.

Ăn xong, bố Khôi bảo:

“Tiểu Khôi, con dắt Tiểu Nhi lên phòng ngủ đi nhé. Bố mẹ cũng lên phòng đây”

Tuấn Khôi bê đồ lên phòng cho Vân Nhi. Nhìn cái dáng cậu bê đồ mà Vân Nhi bật cười.

Tuấn Khôi quay sang:

“Mây, cậu cười cái gì chứ?”

Vân Nhi đáp:

“Tại cậu bê đồ nhìn buồn cười quá chứ sao? Hihihi”

Tuấn Khôi đơ vài giây vì nụ cười thiên thần đó. Vân Nhi khó hiểu hỏi:

“Nè, cậu sao vậy? Nè, nè!”

Khôi chợt tỉnh:

“À, à, không có gì hết”

Nói rồi cậu tiếp tục bê đồ lên cho cô. Đến phòng cô, cậu thả chiếc vali xuống và nói:

“Mây, chúc cậu ngủ ngon!”

Vân Nhi cười nhẹ:

“Khôi, chúc cậu ngủ ngon!”

[You must be registered and logged in to see this link.]



Được sửa bởi Ayaka Higurashi ngày Tue Feb 13, 2018 7:31 pm; sửa lần 1.

Ayaka Higurashi

avatar
Thành viên mới
Thành viên mới
Chương 6: Nhi mọt hay Nhi lợn?
6 giờ sáng...

“Mây, dậy đi, đến giờ đi học rồi này!” – Tuấn Khôi vừa lay vừa gọi Nhi.

“Ây da, còn sớm chán, để bổn cô nương ngủ!” – Nhi nửa tỉnh nửa mê.

“Không biết nên gọi cậu là Nhi mọt hay Nhi lợn nữa đây. Ngày hôm qua lèo nhèo đòi ngủ sớm, hôm nay lại dậy muộn thế này.” – Cậu thở dài.

Nhi ngồi dậy, ngáp một hơi thật dài rồi đáp:

“Thế thì gọi là mọt lai lợn cũng được mà”

Khôi đứng dậy:

“Tôi sẽ gọi cậu là con mọt lai lợn được chưa? Còn bây giờ thì vệ sinh cá nhân đi rồi xuống ăn sáng còn đi học nữa”

Khôi mở cửa phòng bước ra ngoài. Vừa đi cậu vừa cười tươi đầy mãn nguyện. Thật ra là...

5g30 sáng...

“Mây, dậy nào!”

Cô gái trên giường vẫn cuộn tròn trong chăn chưa chịu dậy. Cậu bước đến, ghé sát tai Nhi và nói:

“Cậu không dậy là tôi hôn cậu đấy nhá!”

Nhi vẫn không biết gì cả, cứ nói:

“Thích thì làm đi!”

Thế là cậu đưa môi sát môi ai kia và khẽ khàng đặt lên đó một nụ hôn.

Trở lại hiện tại...

Vân Nhi đứng đối diện cái gương, hồi tưởng quá khứ. Tự nhiên cô thấy có gì đó nó sai sai...

“Trương Tuấn Khôi, tên biến thái!!!!!!!!!!!!!” – Cô đứng ở cầu thang hét lớn.

Cậu trai ở dưới mím môi để không bật cười thành tiếng, thầm nghĩ: “Con nhóc này, ngốc dễ sợ!”

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết